Con nhớ mẹ nhiều lắm

Mẹ của con là một người khôn cùng nghị lực, tuy thế đã ra đi, bỏ lại nhỏ bơ vơ giữa cái đời.

Bạn đang xem: Con nhớ mẹ nhiều lắm

Mẹ thân ái của con,

Trên thiên đàng, mẹ đạt được khỏe không ạ?

Xin mẹ hãy tha thứ cho con, trong cuộc sống thường ngày hàng ngày không thời điểm nào dám ghi nhớ về mẹ. Vì con đã hứa với bà mẹ rằng sẽ trở lên kiên cường, ko khóc nữa. Nhưng, từ bây giờ xin cho con một nước ngoài lệ, xin chị em cho nhỏ được viết ra hầu hết điều tưởng niệm về mẹ, người thiếu nữ con trân quý nhất.

Con ước thời gian quay trờ lại nhằm được bên mẹ, nghe chị em chỉ dạy từng bài học trong đời.

Mẹ vẫn là một người đàn bà thật đề xuất mẫn, mong toàn. Lúc còn nhỏ, chị em vẫn luôn rất ngặt nghèo với con. Ban ngày, mẹ xuống đồng thao tác nhưng chưa bao giờ khiến nhỏ phải thao tác làm việc nặng. Bà bầu nói: "Học cho giỏi để khỏi chân lấm tay bùn như mẹ". Buổi tối, bà mẹ vừa ngồi khâu vá, vừa dạy con học bài. Khi con sai lạc sẽ bị mẹ quát lớn, dọa nhỏ nhiều lần khóc lóc, run rẩy. Trong thâm tâm con nghĩ, nếu bà bầu mà dịu dàng êm ả hơn một ít thì thật giỏi biết bao.

Cũng nhờ bà mẹ nghiêm khắc dạy dỗ mà con tiện lợi học tập và biến đổi một tín đồ giáo viên như mơ ước. Chỉ là, mẹ chưa từng dùng một đồng tiền lương của con. Con nghĩ, đợi khi nào có chi phí sẽ cài đặt cho người mẹ một bộ áo xống thật đẹp, nấu nướng cho chị em thật nhiều món ăn uống ngon... Tháng lương đầu tiên, nhỏ vừa cố tiền đã từng đi trả nợ hết. Tháng thứ hai rồi tháng máy 3 cũng vậy, bé đành nghĩ về bụng lúc nào ổn định rộng sẽ tải một món quà thật lớn cho mẹ. Chỉ là, không chờ được cho lúc ấy.

20h hôm đó, khi nhỏ chạy về mang lại nhà cũng không kịp quan sát mặt chị em lần cuối. Quỳ gối bên giường, con xin hứa hẹn sẽ kiên định hơn tuy nhiên lệ cứ rơi như suối trào. Đêm đen kịt, tứ phía yên ắng, nước mưa đập vào mái tôn, ánh nến giãy giụa trong tối mưa gió. Từng giọt nước mắt của con vẫn tiếp tục lặng yên không tiếng hễ rơi xuống.

Xem thêm:

Con thiệt bất hiếu, không khiến cho mẹ bao gồm một ngày trên đời thừa hưởng hạnh phúc. Cây hy vọng lặng nhưng gió chẳng dừng, con mong mỏi phụng chăm sóc mà phụ huynh không còn, hiện tại thật tàn nhẫn biết bao.

Còn nhớ một tháng trước, bà mẹ đã bị nhỏ nặng. Con vẫn còn đó nhớ rõ mẹ hằng ngày kéo mang thân thể mệt mỏi mỏi, ngồi bên dưới dàn hoa lê trắng, nhắm đôi mắt lại, tia nắng thảm đạm chiếu tới khuôn mặt tràn đầy bất lực của mẹ. Ngay lúc đó, bé còn thiếu hiểu biết nhiều được thân thể của chị em đang tức giận tới nhường nào. Lúc đó, nhỏ chỉ nghĩ tránh việc đi quấy rầy và hành hạ mẹ, cần để bà bầu yên tĩnh nghỉ ngơi.

Hơn tía mươi ngày thật ngắn tuy thế lại thật nhiều năm ấy, mẹ phải một mình gánh chịu đau buồn mỗi ngày. Con hận bản thân tuổi nhỏ vô tri. Trường hợp thời gian có thể quay trở lại, con tuyệt vời nhất sẽ không để mẹ mất sớm. Chao ơi, mỗi lúc nhớ tới, gian khổ khôn nguôi!

Mẹ à, từ bỏ khi mẹ đi, nhỏ đã biết bớt thời hạn để về viếng thăm bà ngoại. Khi chú ý tới bà, con lại lưu giữ tới mẹ, trong tâm địa nghẹn ngào. Bà bầu nhìn thấy con, lại sâu kín đáo thở dài, khóc ko thành tiếng.

Nhân dịp nhỏ tới viếng tuyển mộ mẹ. Nước mưa rơi tí tách, người mẹ ở mặt trong, nhỏ ở bên ngoài. Tí bóc tí tách, nước mưa làm ướt tuyển mộ phần, cũng làm ướt con, lạnh lùng thê lương...

Con nhớ mẹ lắm mẹ ơi!

Nguyễn Thị Quế


Từ ngày 3 mang lại 30/10, độc giả share về người thiếu nữ bạn luôn yêu thương cùng trân trọng nhất, hoặc tham gia bằng cách viết về chủ yếu mình nếu như bạn có một mẩu chuyện truyền cảm xúc muốn phủ rộng đến những người dân xung quanh, nhằm có thời cơ nhận bộ trang sức đẹp PNJ. Độc đưa gửi bài tham gia cuộc thi dưới dạng bài viết trong khoảng 500 - 1.000 từ tất cả dấu, phông Unicode, kèm theo ít nhất 1-3 hình hình ảnh minh họa là nhân đồ người phụ nữ được kể tới trong bài.