Khi chúng ta già thơ

Tập thơ Khi chúng ta già – một tập thơ cùng với 5 chương, 62 bài xích thơ nhỏ dại vỏn vẹn vào 200 trang được viết trọn vẹn bằng chữ của cô giáo Nguyễn Thị Việt Hà.

Bạn đang xem: Khi chúng ta già thơ

Bìa sách đơn giản, chỉ một màu xanh lá cây biếc của biển, bỗng dưng một cảm hứng yên bình, yên bình ùa về. Tuổi trẻ là việc ồn ào của mùa xuân, đầy tràn chất nhựa, sống không còn mình với yêu không còn mình. Đúng rồi, mình còn con trẻ mà, mình new chỉ bước qua mặt hàng 2 một chút xíu thôi, quan tâm đến nhiều nhằm mau già làm gì. Ừ, mình đã từng có lần có những để ý đến như nỗ lực đó mấy năm về trước. Mình bây giờ, vẫn chưa thực sự trưởng thành, tuy nhiên mình đã quan tâm đến nhiều hơn, phù hợp là bởi vì những cú ngã trên đường đã khiến cho đầu óc của một con bé vô ưu vô tư đổi thay một bà già vậy ta? không phải. Chỉ có chăng phần đông vấp vấp ngã đó làm cho mình suy xét chín chắn hơn, mình vẫn là mình đó, tuy nhiên đã được thời gian rèn giũa để trở bắt buộc dẻo dẻo hơn cơ mà ít bị trượt ngã hơn thôi.

Trở lại cùng với thực tại, cứ ám hình ảnh cái màu xanh lá cây biếc ấy, cứ hiểu đi hiểu lại đọc tới hiểu lui cái các từ “Khi chúng ta già”, lại nghĩ về bà, nghĩ về về ông…mục tiêu ở đầu cuối của đời fan là gì? Là có 1 bàn tay chũm chặt đến khi mình già, là bao gồm một bờ vai để dựa mỗi lúc mệt mỏi, là tất cả một bạn bạn đồng hành trò chuyện về những năm tháng sẽ qua…??? xuất xắc là kiếm thật những tiền rồi khi già sống thư nhàn trong một căn nhà rộng lớn thênh thang nhưng chỉ gồm mỗi một mình mình? ngày xưa ông còn sống, mỗi buổi sáng ông bà hay ngồi nhâm nhi cafe cùng nhau trò chuyện, thời gian đó bản thân còn nhỏ, chỉ toàn thấy ông bà sao có không ít chuyện để nói với nhau cầm cố nhỉ, còn mình lúc đó thì chỉ biết buổi tối ngủ, sáng dậy tấn công răng đi học. Hết. Bây giờ, ông mất rồi, buổi sáng bà dậy sớm, chỉ loay hoay nấu nước, trộn ca phê + ngũ ly + bột gạo lức để uống (mình mới biết vật dụng nước uống quan trọng đặc biệt mà bà nói là “ngon lắm” mới gần đây thôi, bữa làm sao xin bà đến uống thử mới được ^^), rồi ở võng gửi đưa một mình…có lẽ bà nhớ ông…Bà của bản thân đó, sinh sống với bà từ bỏ khi bắt đầu sinh ra cơ, bà kể cho bạn nghe tương đối nhiều câu chuyện của cuộc đời bà, từ khi còn trẻ, bà cực kỳ đẹp, được rất nhiều người dạm hỏi, rồi số trời đưa xuất kho sao khi bà được ông bà cầm mai mối với kết hôn với ông, cùng sống với nhau và bao gồm những đứa con đến bây giờ, đầu bội bạc rồi, ông cũng mất rồi. (ngày xưa đâu gồm yêu rồi mới cưới như bây giờ). Bà chưa hề biết yêu thương là gì, bà cùng với ông sinh sống với nhau, cũng chỉ là những người dân dưng trở phải quen cùng phát sinh cảm xúc khi sống với mọi người trong nhà hơn nửa đời người, vậy thôi. Nếu nói bà chần chừ yêu là gì cũng không phải.

Xem thêm: Aff Cup Là Gì? Nguồn Gốc Của Giải Aff Cup Là Gì ? Aff Cup Bao Nhiêu Năm 1 Lần?

Trong khi bà sẽ yêu ông cả mấy chục năm đấy thôi. Nói khác đi cũng chính là tình thân quen, ở lâu buộc phải thành quen. Có lẽ rằng tình yêu là dễ dàng như vắt đó, là người sống với mình đến khi hết cuộc đời, ko toan tính, ko suy nghĩ, không kiếm đủ máy từ ngữ hoa mỹ nhằm định nghĩa mang đến hai chữ tình yêu. Vậy mà người trẻ tuổi ngày nay, cứ lên mạng chồng chồng vợ vợ, nói yêu đầy đủ thứ cơ mà lại không hề hiểu sự thiêng liêng của các từ ngữ ấy. Tình yêu đang trở cần lạc lối!


*

Khi chúng ta già


Nếu cứ sinh sống như ông bà ngày xưa, thì tình cảm sẽ không trở nên bóp méo nhiều như thế đâu nhỉ? cùng những bài hát phổ trường đoản cú thơ sẽ không xẩy ra mai một dần. Bài xích hát của Phạm Hồng Phước, với giai điệu với câu từ vơi nhàng, đơn giản dễ dàng được phổ từ bài xích thơ cùng tên Khi chúng ta già của cô Việt Hà. Quả thật đem lại làn gió mới, nếu làm lơ vụ lùm xùm về bản quyền thì mình muốn cả nhạc với thơ. Vì chúng gần như có ý nghĩa và với lại cảm hứng bình yên cho người nghe, bạn đọc. Nếu muốn mua một món tiến thưởng tặng, thì bản thân sẽ sở hữu tập thơ này để tặng người các bạn của mình. Nó không chỉ là một món tiến thưởng vật chất, cơ mà còn là 1 trong món tiến thưởng tinh thần, nhắc nhớ ta yêu cầu sống làm thế nào cho trọn vẹn tuổi thanh xuân, để khi trở về già, chúng sẽ là các kỷ niệm đẹp, mặc dù chúng cũng đã từng có lúc đau, có những lúc chênh vênh, có những lúc tuột xuống vực sâu…và lấy chúng chia sẻ cho bạn bạn sát cánh đồng hành của mình. Chủ yếu những tích tắc đó, là giây phút đẹp nhất mà ai cũng sẽ mong mỏi có được. Như bà sẽ nói với cháu: “Ừ thì cuộc sống lắm hắc búa và thử thách, lắm lúc cô đơn và giỏi vọng, lắm khi mệt mỏi chỉ ý muốn được một mình suốt quãng đời còn lại, cơ mà điều hoàn hảo nhất mà cuộc sống đem lại là gì cháu tất cả biết không? Đó đó là một bạn bạn sát cánh luôn bên cạnh ta để hễ viên, sẽ giúp đỡ, để thuộc ta đi mang đến cuối con đường…tuy ông bây chừ chỉ là một trong những nắm tro tàn, nhưng mà hình hình ảnh về ông đã mãi trong lòng trí của bà, theo bà trong số những ngày tháng còn lại của cuộc đời…”

Bà ơi, mọi dòng tiếp sau đây tuy ko là lời ông nói thẳng với bà, con cháu chỉ lụm được ở chỗ nào đó trên mạng, nhưng với cháu, nội dung bài viết dưới đây cũng như là những suy xét của ông ao ước kể với bà đấy, buổi tối về nhà con cháu đọc bà nghe nha:

Tôi đề cập bà nghe…Lũ trẻ hiện giờ yêu nhau ai oán cười lắm!Chúng mình cùng cả nhà cả đời không chán,Chúng nó bên nhau tính tháng, tính ngày.Tôi kể bà nghe…Lũ trẻ hiện giờ yêu nhau kỳ lạ lắm thayThời chúng mình, mẫu nắm tay cũng có tác dụng cả xã dị nghị,Chúng nó thì thừa nhận lời hôm trước, ngày sau đã chuyển nhau vào trong nhà nghỉ,Làm dòng chuyện cồn trời!Tôi nói bà nghe…Chẳng biết tôi với bà đang quá lỗi thời,Hay là vì bè lũ trẻ bây giờ học đòi tân tiến.Chúng nó suy nghĩ yêu là yêu cầu hết mình dâng hiến,Thế là mang sức mang lại đi cơ mà chẳng nghĩ đến cha mẹ, chúng ta hàng…Tôi kể bà nghe…Ngày xưa chúng mình mày mò nhau đứng đắn, lối hoàng,Bây giờ bè đảng trẻ nứt mắt ra, học tập cấp tía đã theo đòi yêu đương dấm dúi,Điện thoại tân thời, quần áo cũn cỡn, xe cộ số xe ga…chúng nó đưa nhau vào bờ, vào bụi…Chẳng ra mẫu thể thống gì!Tôi nói bà nghe…Lũ trẻ hiện giờ yêu nhau khôn xiết lạ kỳ.Chúng nó bảo yêu say đắm, yêu không còn mình, mà chẳng bao gồm bao nhiêu đôi đi được cùng với nhau cho cùng trời cuối đất.Chúng nó lướt qua cuộc đời nhau như chẳng tất cả gì nhằm mất,Biến “Tình yêu” thành dòng định nghĩa rất là tầm thường…Tôi nhắc bà nghe…Tôi với bà tình thương mến thươngHơn sáu chục năm trời mà lại thấy vẫn còn đấy chưa đủ…Lũ trẻ hiện giờ chán rồi bỏ nhau, thất tình khóc hoàn thành rồi ngủ,Sáng mai thức giấc dậy lại sáng chóe rêu rao :”Tìm một phần hai thất lạc của đời mình”.Tôi nhắc bà nghe…Ngày xưa chúng mình cứ phải suy nghĩ bên hiếu, mặt nghĩa, bên tình.Bây giờ bọn chúng nó nhắm mắt chuyển chân mà chẳng một lần chú ý lại,Chúng nó cứ mù quáng buông bản thân trôi đi mãiChẳng biết đâu bắt đầu là giới hạn, để dừng lại cho các tháng ngày sau…Tôi đề cập bà nghe…Tuy bọn chúng mình già tuy nhiên chẳng yếu hèn lắm đâu!Trái tim tôi cùng với bà vẫn tồn tại đập phần lớn nhịp hoàn hảo cho các yêu thương ngọt ngào và lắng đọng phía trước,Lũ trẻ bây giờ trao lẫn nhau trái tim vẫn bao lần bị ném, vùi, vỡ vạc xước…Rồi bọn chúng nó trường đoản cú hỏi mình, khổ cực tại bởi đâu?Tôi đề cập bà nghe…Tại vì chưng chúng nó phân vân trân trọng nhau!Ở thời của chúng mình, vật gì vỡ thì bên nhau hàn gắn,Chúng nó ưng ý tân thời, bọn chúng nó ham vứt đi để sở hữ cái mới…Nên chúng nó chẳng giữ lại được mẫu gì bền vững vượt thời gian…Tôi kể bà nghe…Có một câu nói dân gian:“Dẫu đến chẳng có bội bạc vàng,Bên anh chỉ có mình nàng, anh vui!Người ta sống làm việc trên đời,Quý nhân, trọng nghĩa, là bạn an yên”