LÁ THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN

Cô Mì mười tám tuổi.

Bạn đang xem: Lá thư tình đầu tiên

Ðến tuổi ấy, từ mùa xuân trở đi, song mắt thiếu nữ trong thẳm và black lay láy. Cô quan sát sang nhì bên, bé mắt lừđừ gửi nghiêng nghiêng. Ôi chao là say sưa. Miệng hoa chúm chím. Mỗikhi mỉm một thú vui nhỏ, đôi má hây khẽ gợn lúm xuống hat đường nét vòng yêu. Mì là cô nàng đẹp độc nhất làng. Toàn bộ những người con trai đều công nhận thế. Vả anh nào thì cũng ngấp nghé ao ước phải lòng. Nàng chẳng kiêu sa chi đâu, nhưng yêu được chị em cũng ko phải...


*

vietmessenger.com đánh Hoài Lá Thư Tình Đầu TiênCô Mì mười tám tuổi. Ðến tuổi ấy, từ ngày xuân trở đi, đôi mắt người con gái trong thẳm vàđen lay láy. Cô chú ý sang nhị bên, bé mắt lừđừ gửi nghiêng nghiêng. Ôi chao là say sưa.Miệng hoa chúm chím. Mỗikhi mỉm một thú vui nhỏ, song má hây khẽ gợn lúm xuống hat nétvòng yêu.Mì là cô gái đẹp độc nhất vô nhị làng. Tất cả những người đàn ông đều thừa nhận thế. Vả anh nào cũngngấp nghé ao ước phải lòng. Con gái chẳng sang chảnh và kiêu sa chi đâu, tuy thế yêu được người vợ cũng khôngphải là dư. Bởi vì nàng nhan sắc. Bởi vì nàng lại biết chữ nữa. Sự biết chữ của một ngườicon gái sinh sống làng Nghĩa đô quả là một trong những tài hoa hi hữu có. Con gái viết hộ thư những người hàngxóm. Cô gái đọc truyện Hoàng Trừu vanh vách. Nàng thông thuộc về đường tiểu thuyết lắm.Bởi vậy, đã xảy ra một chuyện tức cười về chữ nghĩa khó khăn ấy.Có một người nam nhi khác thôn yêu Mì. Một bữa kia, chả biết làm thếnào, anh chàng đưađến tay Mì một bức thự Mì đọc. Rồi Mì đi nói với các cô gái bạn rằng: - Nó đo đắn chữ,nhờ ai viết cho mẫu thư,người ta lại hiểm, đi chép làm việc trong truyện ra. Truyện ấy tôi xem rồị Ðãdốt quánh cán mai, lại còn ti toe, chài sao nổi mình!Và cô gái chép miệng:-Không biết chữ, nhục gắng đấy!Những lời nói chẳng hay cho tất cả những người con trai nọ lọt ra bên ngoài và lan đi khắpngã ba, xẻ bảy.Anh Cuông cũng rõ mẩu chuyện như hầu như ngườị Nhưnganh còn hiểu ra thêm rộng nhiềụ BởiCuông tất cả cô Nghiên, cô em con nhàchú, là đồng bọn của Mì. Một lượt Cuông đã được ngheNghiên đọcnhững lời thư kiạ Nó đọc từ trên đầu đến đuôi. Tuy vậy Cuông chỉ nhớlõm bõm thôi;thư tuyệt lắm. Ðại khái gồm có câu rằng: "Mợ yêuquý của tôi ơi! Cánh hồng cất cánh bổng, chimxanh hay vời. Rèm tươnglất phất. Gió lũ lung lay. Nỗi niềm ngậm đắng nuốt cay; ai ơicóbiết lòng này cho không."Những nghe nhưng mà cảm động. Thỉnh thoảng Cuông gọi lẩm bẩm trong mồm nhữnglời vănchương ấy. Cũng bởi rằng anh Cuông đang yêu cô Mì. Cuông làmột gã trai new lớn. Tơ tìnhđương phơi tếch nhẹ nhàng. Thườnganh vẫn được phát hiện ra Mì, mỗi buổi chiều, dù haingười làm việc cáchhai xóm. Chiều chiều, Mì sang đùa nhà Nghiên. Cũng chiều chiều, lúchoànghôn đã đỏ sạm, mọi fan đều rời size cửi, Cuông ra đứngngẩn ngơ trước ngõ. Hưthoáng thấy cái thắt sườn lưng lụa bạch của Mìphất phơ đằng đầu xóm, nam giới đã đỏ bừng mặt,chân tay tự dưng líuríu lại. Với khi Mì đi đang đến nơi thì Cuông lẳng lặng thụt dần vàotrongcuối ngõ. Ðể mang đến lúc Mì đã đi khỏi, Cuông bắt đầu nhô đầu racúi khom khom nhòm theo, nétmặt ra chiều đờ đẫn. Giá bấy giờ co aichợt đi đến trông thấy Cuông thì Cuông vội đứngngay ngắn, nhị taychắp ra đằng sau, phương diện ngẩng lên trời, đưa như đương đứng tơ mơnghetiếng diều sáo vo vo bên trên caọ ấy, buổi chiều nào cũng tương tựnhư chiều tối nàọ Nếukhông bao gồm một sự gì mới lạ khác chẳng biếtcuộc "tình duyên một vế" này còn kéo dãn đếntận bao giờ!Cuộc đổi thay vào sau mọi đêm tất cả hát chèo bên làng hượng. Một hôm,Nghiên nói chuyệnvới anh Cuông:-Cái hôm hát trò Lục-Vân-Tiên ấy mà. Em đi coi với chị Mì.-ừ, hiện nay tao lẻn qua địa điểm cửa đình chứ gì?-Vâng. Dịp chị Mì thấy anh đi qua, lại bảo em gắng này chứ: "Anhấy giỏi nhỉ?"Cuông bừng người, thấy như đương rung từng đốt xương ống một. Anh hấptấp hỏi dồn:-Sao, Sao thế?-Em cũng hỏi lạị Chị ấy cười, bảo: "Anh có vẻ hay phạm. Chiều nàocũng đứng ngoại trừ ngõ.Trông thấy em lại đi vàọ"Anh Cuông ngơ ngác, nhâm nhẩm chối bâng quơ:-Quái nhỉ tai quái nhỉ Tao tất cả đứng ngõ đâu!Nhưng trong tâm anh suy nghĩ khác. Trong tim anh đương bao gồm hoa nở. Và anh vẫn tương bốn côMì lên gấp trước mười lần rồi. Chính vì như nỗ lực là côMì có chú ý đến anh lắm. Ðêm hôm đó vàmấy đêm hôm sau, anh Cuôngnằm è trọc mất ngủ mấỵ bao gồm anh cũng chẳngmuốn chợp mắt.Ðôi chốc, anh mỉm mỉm cười vớ vẩn. Anh suy nghĩ lập lý rằng:-Thế là cắm câu rồị hiện thời chỉ thả một cái thư là thấm tháp ngayđấỵ Nhưng bị tiêu diệt một cái, mìnhlại cóc biết chữ. Nó mà hỏi đến, mìnhmít sệt như dòng anh cu tê thì bỏ xừ.Cuông thở dài ở phần nàỵ Anh nghĩ lơ mơ, lơ mợ-Có lẽ mình phải đến lớp chữ quốc ngữ!Một ngày phiên chợ Bưởi, Cuông xách một bé gà lên chợ bán. Nhỏ gà hưquá, ăn uống bún rấtnhiều, mà lại đẻ trứng bí quyết nhật, phải Cuông mang bántống nó đi Nó khổng lồ xù xù, há mỏ kêu cụcte cục tác cùng đường. Bángà xong, anh đến một hàng xén. Anh tất cả ý tránh các hàng cócô gáingồi bán. Anh vào hàng một ông các cụ kèm nhèm mắt. Và anh mua mộtquyển "Lênsáu" năm xu. Anh thu gọn lỏn ngay lập tức quyển sách vào bụngáo, chẳng một ai chú ý thấy. Rồi anhung dung về làng.Cuông học tập chữ quốc ngữ ngay tức khắc từ về tối hôm ấy. Thằng Tế là cháu anh, học tròlớp tư ngoàitrường làng, dạy anh. Từng phiên, anh trả công thằng bémột xu, nó ăn nhập ngaỵ Bắt đầuanh nhâm nhẩm những chữ cái to thôlố - hotline là chữ cái có khác - một bí quyết nhọc nhằn với hơichán nản.Nhưng anh chỉ gắng, siêng năng vài bữa, vẫn học sang cho nửa vần bằng"ba be bêbi" rồi.

Xem thêm: Kinh Nghiệm Du Lịch Làng Cối Xay Gió Hà Lan Zaanse Schans, Những Điều Ít Người Biết Về Cối Xay Gió Hà Lan

Tối đến, dệt cửi đầu hôm xong, Cuông mang đèn ra phía bên ngoài hiên. Thằng Tế đã đợi sẵnở đấỵ Anh ngồi xổm,chăm chú chỉ từng chữ, theo ngón tay trỏ của thằng bé. Học đuổinhaunhư vậy một lát. Anh sẽ thuộc. Thằng bé xíu đi ngủ, để anh ngồi lẩmnhẩm gật gù một mình. Khiđã trực thuộc kỹ, hoàn toàn có thể gấp sách lại nhưng vẫnđọc được, anh mở vở ra. Anh nằm trườn xuống,cong hai chân lên. Bútvà mực vẫn sẵn đấỵ Anh mắm môi, nheo mắt, quay đầu sang một bên tô từngcái"gậy" một. Hết sản phẩm "gậy" này xuống mặt hàng "gậy"khác. Nắm thì thế úp ngòi bút xuống,chấm mực vừa đề xuất và gạch chokhỏe. đôi khi tức ê độ ẩm cả ngực cơ mà anh vẫn chịu đựng khónằm thẳng duỗira. Viết xong một trang, anh mới bò dậy, thở phèo một chiếc rõ mạnh, rồigấpsách lại, đi ngủ. Bao giờ trước lúc đi ngủ, anh cũng nghĩ về dếnnhững chữ nghĩa lủng củng, lôithôi anh vừa học: "Nào t-a-ta,n-g-a-nga, lại n-g-h-e-nghẹ.." với thể nào anh cũng tưởngtượnglan man đến một hôm nào đó, mẫu Nghiên đưa tờ thư của anh đến Mì.Cô thiếu nữ mở ra,vừa hiểu vừa chớp đôi hàng mi. Anh không tư lự gì hơnnữa.Anh Cuông rất cần cù học. Nhưng mà anh che giếm cẩn trọng việc học tập củaanh. Anh em khôngai biết, anh lại càng kín đáo đáo hơn so với cáiNghiên. Chính vì to đầu ngoài ra đi học, anh hết sức sợxấu hổ, với nhất làsự bí mật đến tai Mì thì lỗi bét cả. Mùa đông đã sang hồ hết ngàycuối.Cuông ngồi học cần quàng chân lên tận cổ. Mà lại anh cũng sắpthành công rồi. Vị anh đãcó thể chúm nghoẹo mồm đi cơ mà ậm ựcđánh vần mang đến u-i-cờ-lét-a-uya, đến u-i-cờ-lét-uê-c-h-uếch, rồị..Trong giấc ngủ, lẫn với bóng dáng hình ảnh cô Mì yêu quý, lòng anhxốn xang hyvọng. Thay rồi, một đêm đầu mùa xuân. Cái không khíđầm ấm, chiếc phong thái nhàn nhã hãycòn phảng phất trong những giađình. Cuông khuân sách vở, cây viết mực ra bên ngoài hiên. Tuy thế tốinay khôngcó cu Tế. Anh ngồi gật gưỡng, ngả nghiêng mẫu đầu, góc nhìn đămđăm vào ngọnđèn. Thoáng hay mộng đè một vẻ nghĩ về ngợi khôn xiết xa xôi. Phải,anh Cuông đươmg có điều nghĩngợị Anh xếp băng tròn nhì chân ngồinghiêm như ông Phật, qua hàng tiếng đồng hồ im lặng. Rồi anhxé sống cuối vở ra mộttrang giấy. Anh ném lên trên bìa sách, vuốt nhì mép mang đến thựcphẳng.Chàng rảnh nằm bò xuống. Cái cây bút chấm vào lọ mực tím, đấng mày râu cứ hýhoáy chuyển ngòibút. Dòng ngòi cây viết sắt, bên ánh đèn, bao phủ loáng màumực, mang đi theo loại kẻ, như ngượngnghịu reo lên cồn cột vìđược gặp mặt tờ giấy trắng. Một chữ viết, lại ngừng. Một chữ viết,lạirụt rè xóa. Song Cuông đưa cây viết rất nắn nót, tề chỉnh. Có khi cốgắng cùng đam mê công việcquá, Cuông ngoẹo cổ, trợn lồi mắt lên, méolệch mồm nhằm đẩy chữ "o" mang đến được thực tròntrặn. Mặt giấyđầy từ từ được ba dòng, rồi tứ dòng, rồi bốn dòng rưỡi thìanh buông bútxuống, xao xuyến ngó ra ngoài vườn. Bấy giờ đồng hồ đãkhuya lắm. Sân vườn tre và vườn dừa lángmột chút ánh trăng xế dịu dàng.Cuông cúi xuống, hai tay nâng tờ giấy, trầm ngâm chú ý mươihàng chữnằm ngổn ngang, trong những đường kẻ xanh. Tuy nhiên khi anh gắn bắp đọclại nhonhỏ thì mắt anh sáng lên. Phần lớn tiếng chữ lẫn cùng với tiếng"ư", "a" bật ra miệng cùng cả ở đôi mắt,một giải pháp rấtkhó nhọc, tuy nhiên rất kính cẩn, thiêng liêng. Thành thử, đông đảo hàng chữxấu xívà bộn bề cũng được lây ít nhiều khí sống bạo dạn mẽ, trở nênquý giá chỉ và xinh xắn lắm. AnhCuông đang đọc lại xong. ồ, chính là mộtbức thư ngắn - mà lại dài cho tất cả những người viết - để gửi cho ngườiyêu. Thưcủa Cuông gửi đến em Mì.Thư rằng:Em Mì ơi! lâu nay nay tôi vẫn trộm nhớ thầm ước ao em lắm. Chả biết emcó biết đến không.Tôi viết thư này là chính của tôi viết đến emđấy. Em Mì ơi! gió gửi tờ giấy lên mây; gió đưathư này bay đếnnhà em. Em mà bắt được em nên trả lời. Trăm năm xin quyết cùngnhauchung một lời quà đá.Nguyễn Văn Cuông viết thư.Thực là một trong công trình ghê gớm của Cuông. Anh đọc lại một lần nữa, rồi hơ giấy lên ngọnđèn đến chóng thô mực. Bấy giờ đồng hồ anh mới cẩn thận gậplại có tác dụng tư, để vào trong quyển vở,đem nhét xuống gối đầu giường.Ðã vào canh một, con kê gáy lên te te. Vừng trăng đã mệnh chung hẳn.Thế là Cuông gặm cuối học từ ngày vào mùa đông, đến bên cạnh Tết Nguyênđán thì viết đượctrọn lá thư đưa đến Mì. Tuy vậy lá thư tìnhđầu tiên ấy không khi nào được gửi đến ai. Vị vì,ngày đầu mùa xuân đó, cô Mì đi mang chồng. Cô lấy ông xã người bên làng khác. Tất nhiên làCuông ko hay biết gì trước. Cho đến khi dòng Nghiên lại thủ thỉ với anh thì vẫn muộnhẳn hoi rồi. Anh cấp thiết dám oánai được. Vì anh chưa có ai để mà ân oán hận.Lá thư tình vô duyên nằm bi lụy thiu trong mép bím(*) anh được mấy hôm.Những nếp gấpđã lên nước những giọt mồ hôi mà black xỉn lại. Một đêm, anhchâm đèn lên, kề tờ giấy vào ngọn lửa màđốt đi. Ðôi mí mắt nặngxụp xuống.Rồi mọi người xung quanh các biết rằng tự nhiên và thoải mái mà Cuông thông thạođọc với viết nhoangnhoáng được chữ quốc ngữ.Nhưng anh bi hùng lắm. Cả ngày anh chỉ giải khuây côn trùng hận bí mật đáo bằng cáchđọc truyệnKim-Vân-Kiều.Một hôm, anh nói với cô em:-Truyện Kiều tốt lắm. Trong ấy có nhiều câu bi tráng ghê!Nghiên cười:-Ðộ còn chị Mì làm việc nhà, chị ấy cùng thích đọc truyện Kiều. Hoài của,giá cách nay đã lâu em làmmối mang lại anh nhỉ!1942(*) bím: chiếc ví Hết