CA SĨ CẨM VÂN: 38 NĂM ẤM NỒNG VỚI "BÀI CA KHÔNG QUÊN"

Hơn 30 năm, tính từ lúc khi tập phim Bài ca luôn luôn nhớ được thiết yếu thức công chiếu (năm 1982), ca khúc thuộc tên bởi Cẩm Vân miêu tả đã để lại ấn tượng đậm nét với công bọn chúng yêu nhạc. Mặc dù Cẩm Vân sẽ hát bài xích ca không quên đến cả nghìn lần, nhưng lại đi bất cứ đâu, chị phần đa được yêu mong hát.

Bạn đang xem: Ca sĩ cẩm vân: 38 năm ấm nồng với "bài ca không quên"


*
Ca sĩ Cẩm Vân
“Có một bài bác ca không lúc nào quên là lời quốc gia tôi chẳng phút bình yên...” - đa số lời ca đi cùng năm mon qua phần miêu tả của ca sĩ Cẩm Vân cũng được lựa lựa chọn vào Gala năm chương trình Giai điệu từ bỏ hào.

 

Cẩm Vân trò chuyện với thể thao & văn hóa về ca khúc “để đời” này.

Xem thêm:

 

Cách đây 1 năm, vào một công tác biểu diễn tận nơi hát bự Hà Nội, khán giả cảm động khi tận mắt chứng kiến hình hình ảnh Cẩm Vân hát “chay” bài bác ca không quên. Nhưng lại cuối chương trình, chị đang òa khóc với xin lỗi vì chưng phụ cảm xúc của khán giả. Đó có phải đáng nhớ xúc động nhất khi chị mô tả ca khúc này?

 

Vừa từ Mỹ về hôm trước thì bữa sau ra hà thành biểu diễn, vì người theo dõi yêu cầu, tôi vẫn hát “chay” bài bác ca ko quên, khiến cho cả khán phòng hát theo. Vừa hát, vừa nhớ lại những khó khăn đã trải qua, tôi như không đứng được, phải quỵ xuống.

 

Khi đó, tôi nghĩ: Trời ơi, sao bản thân là nghệ sĩ cơ mà ngu thừa vậy? Trời mến mình cho chính mình giọng hát, khán giả yêu thương bản thân như thế, nhưng mình ko đi hát mà lại đâm đầu vào kinh doanh để rồi mất hết… bên dưới khán phòng, khán giả lại càng hát lớn hơn, khiến tôi sởn da gà…

 


 Sau tối đó, tôi từ nhủ, từ nay đừng “tay trái”, “tay ngang” gì hết, bản thân là nghệ sĩ thì cứ hát cho hay, đến khỏi tệ bạc thương của khán giả là được rồi.

 

Ngoài đáng nhớ này, trong suốt hơn 30 năm hát bài bác ca luôn luôn nhớ chắc chị còn các kỷ niệm chưa kể…

 

Với bài xích ca không quên, tôi có không ít kỷ niệm. Bài xích hát đã đem lại cho tôi một cuộc sống đẹp, và tính đến giờ tôi vẫn sống được trong tâm địa công chúng.

 

Năm 1981, khi nhận thấy ca khúc này, tôi sẽ là học tập sinh, hát vẫn còn đấy non lắm. Tuy vậy suốt từng nào năm, ca khúc đã tích hợp đời sống của tôi. Lúc tôi lừng danh nhất là khi giang sơn khó khăn nhất. Ngày ấy, muốn may chiếc áo dài yêu cầu nhịn ăn, thù lao hát đi chỉ mua được một tô phở, đi hát đề nghị đạp xe, nhưng đó chủ yếu là phương pháp để tôi cảm giác rõ hơn về cuộc sống thường ngày và hát già dặn hơn…

 

Tôi bao gồm nhớ lần đi hát nghỉ ngơi núi Vị Xuyên - Hà Giang. Đoàn mặc đồ vật đen, đi dép lê từ bỏ 4h sáng, đến đó hát cho bộ đội nghe. Đúng dịp đó, địch phun pháo sáng, bộ đội mình vẫn ngồi bình tâm nghe hát. Khi tôi hát bệt bài, bộ đội bắt đầu dậy, gửi đoàn chúng tôi đi sơ tán... Hôm ấy, gồm một anh bộ đội đã xẻ xuống…

 

Trong một lần khác sang mặt trận Campuchia, gồm một anh quân nhân bị cụt hai chân, hết sức nguy kịch, ước ao được nghe tôi hát một bài. Tôi đứng hát mà nước đôi mắt rơi. 5, 6 năm sau, lúc vẫn hát sinh sống Nhà văn hóa Thanh niên nghỉ ngơi TP HCM, bao gồm một anh yêu quý binh đi xe cộ lăn lên tặng kèm hoa. Anh ấy nói: “Chị còn ghi nhớ em không, em chính là người yêu quý binh được nghe chị hát ở mặt trận Campuchia…”

 

Trong giai điệu tự hào, nhạc sĩ Quốc Trung từng tất cả ý định làm cho mới bài xích ca ko quên, dẫu vậy chị đã không dám biểu lộ với phong cách trọn vẹn mới đó?

 

Tôi không muốn thay đổi, bài bác khác thì được, nhưng bài bác ca luôn luôn nhớ tôi sẽ gửi trọn tình cảm của người theo dõi rồi, nếu làm mới, cảm tình sẽ mất cùng tôi cưng cửng quyết ko làm mới nó. Hơn nữa, lúc làm mới sẽ có khá nhiều cái đối chiếu khập khiễng... Cùng với tôi, giờ khét tiếng không còn đặc biệt quan trọng nữa, với đời sống của mình cũng không cần thiết phải “hot”. Vì bài ca không quên, tôi đang không bỏ nghề hát để đi bán tôm và đã thấu hiểu rằng, mình bao gồm một trang bị “trời cho” mà tất cả tiền cũng không thể mua được…